Một số loại giá đỗ quen thuộc có hàm lượng purine khá cao, như giá đỗ đậu nành, giá đỗ đậu Hà Lan và giá đỗ xanh. Trong đó, giá đỗ và mầm đậu Hà Lan có thể chứa tới khoảng 500 mg purine/100 gram, được xếp vào nhóm thực phẩm rất giàu purine. Giá đỗ xanh tuy thấp hơn nhưng vẫn ở mức cao, khoảng 166 mg/100 gram.
Vì vậy, người có axit uric cao, người bị tăng axit uric máu hoặc đang mắc bệnh gút (kể cả giai đoạn cấp hay giai đoạn ổn định) nên hạn chế hoặc tránh ăn các loại giá đỗ này.
Một điểm cần lưu ý là purine trong giá đỗ tập trung nhiều ở phần rễ. Với người khỏe mạnh, nên cắt bỏ rễ khi chế biến để giảm bớt lượng purine nạp vào cơ thể.
Khi nói đến giá đỗ, nhiều người lo ngại vì chúng có nguồn gốc từ các loại đậu khô - vốn được biết là giàu purine. Thực tế, các loại đậu khô đúng là có hàm lượng purine tương đối cao, làm tăng áp lực lên thận trong việc bài tiết axit uric. Khi quá nhiều tinh thể urat tích tụ, chúng có thể gây ra sỏi thận.
Tuy nhiên, sau khi được chế biến thành các sản phẩm từ đậu nành như đậu phụ, đậu phụ khô…, hàm lượng purine thường giảm đáng kể. Vì vậy, phần lớn các sản phẩm này được xếp vào nhóm thực phẩm ít purine.
Người bệnh gút ở giai đoạn không cấp tính vẫn có thể ăn đậu phụ, đậu phụ khô hoặc đậu phụ tẩm gia vị, nhưng cần kiểm soát lượng ăn.
Đối với sữa đậu nành, loại pha loãng thông thường được xem là thực phẩm ít purine và có thể dùng. Tuy nhiên, sữa đậu nành tự nấu tại nhà thường rất đặc, nên hàm lượng purine có thể cao hơn. Người bệnh gút vì vậy nên uống ít, hoặc pha loãng trước khi dùng. Tần suất phù hợp là khoảng 2 tuần/lần, mỗi lần khoảng 100 ml.